FacebookTwitterGoogle+LinkedIn

Thơ của con Gái Quảng Trị

 Đã có bao giờ em thủ thỉ với anh

Về một vùng quê xa xôi nghèo khó

Nơi chỉ có mưa buồn, hạn khổ

Nắng cháy nung người, lạnh buốt tận cùng xương

Trưa gió Lào chân mẹ bỏng nhựa đường

Ba ngược gió nghiêng tơi chiều đông giá.

Người nơi ấy luôn đương đầu vất vả

Từ lúc sinh ra cho đến tuổi về già

Chân bám ruộng đồng mưa nắng sương sa

Chén cơm nóng dưa cà xong bữa

Em chưa nói về dòng sông trăn trở

Bỡi máu xương nhuộm đỏ một thời

Nước chảy ngậm ngùi thương số kiếp anh ơi

Nam Trung Bắc tuổi thanh niên đều mất.

Từ thuở bé bốn tao nôi mẹ hát

Câu ầu ơ ! Hòa tiếng súng hằng đêm

Hỏa châu rơi như sao rụng bên thềm

Chưa hiểu hết đã dạn dày loạn lạc.

Quê em đó

Anh ơi miền đất Quảng…

Chẳng phải Quảng ngọt ngào đường mía mạch nha*

Không phải Quảng cảng sâu tàu lớn nhỏ vào ra*

Hay thành phố điện đèn lấp lánh.

Miền đất Quảng quê em

Một thời là địa đầu giới tuyến.

Bến Hải cắt hai miền

Cho máu thịt cũng chia xa

Hứng chịu tang thương, còn mất mọi nhà

Nỗi đau âm ỉ dù đã là quá khứ

Phận con gái sinh ra từ nơi đó

Số phận dường như đều phải nhuộm màu đen

Nhưng thương đau không có nghĩa yếu hèn

Nên khí chất có khi là khí tiết.

Người trưởng thành từ tử sinh từng phút

Biết quý đời

Trân trọng sự thủy chung

Biết thương yêu hàn gắn mọi lỡ lầm ….

Ươm mầm mới từ những điều đổ nát

Quê hương đó …

và con người em đó

Mềm yếu khi yêu – mạnh mẽ khi cùng

Có thương nhau hãy giữ một tấm lòng..

 Thương về những cô gái Quảng Trị

  Thứ 6- tháng 4-2017

Quang Tuyết

(*) Quảng Ngãi – Quảng Nam