FacebookTwitterGoogle+LinkedIn

Thơ của TRÚC THANH TÂM, một người Quảng trị lưu lạc ta bà

vẫn còn chút nhớ Nguyễn Hoàng và áo trắng sân trường một thời rất lâu.

  1. Dòng Thạch Hãn

Mịt mù khói chiến chiều mưa

Mắt em rớt hạt chảy thưa xuống lòng

Trôi cùng Thạch Hãn mênh mông

Đêm chia ly đó mặn nồng phố hoa

Cổ thành vững với phong ba

Áo em rợp trắng hồn ta, Nguyễn Hoàng!

  1. Đêm Mỹ Tho

Nhà thờ rớt lại tiếng chuông

Tóc em che khuất nỗi buồn trong ta

Áo dài ôm trọn dáng hoa

Tình ru điệu nhớ mây xa phía trời

Tự dưng đời bỗng tuyệt vời

Mỹ Tho đêm ấy bồi hồi sáng nay!

  1. Bến Thủ Thiêm

Nắng vàng hôn nhẹ hàng cây

Ta ngồi xe ngựa một ngày không em

Cuối cùng xuống bến Thủ Thiêm

Cà phê đá bụi, phố nghiêng bóng dài

Chiếc solex đậu chờ ai

Giọt thời gian rụng chim bay cuối chiều!

  1. Phố Thủ Thừa

Ta về phố cũ đìu hiu

Em đâu, chỉ sóng lá reo trên cành

Thủ Thừa mây trắng trời xanh

Quên ta lạc giữa khúc quanh tình đời

Sau lưng bỗng có tiếng cười

Cám ơn trời đất, hai người còn nhau!

  1. Mưa Củ Chi

Củ Chi bốn mươi năm sau

Tóc tơ ngày đó nghe đau điếng lòng

Mùa thi em bước theo chồng

Ân tình mắc cạn giữa dòng nhân duyên

Ngoài kia phố đã lên đèn

Nhớ em ta lại nghe thèm mưa xa!

  1. Qua Long Hồ

Sông Tiền nước đỏ phù sa

Long Hồ đò nhỏ ta qua miệt vườn

Em cười nheo mắt dễ thương

Bên nhau quên mất hoàng hôn lâu rồi

Trường xưa, Tống Phước Hiệp ơi

Trong ta đọng mãi một trời tiếng ve!

  1. Chuyện Ngày Xưa

Gió lùa cong mấy ngọn tre

Rủ nhau trốn kiếm, ra hè chơi u

Em thua khóc mắt sưng vù

Ta thương biết mấy tóc xù bảy ba

Bây giờ hai đứa chia xa

Con sông phía lở tình ta chẳng bồi!

Trúc Thanh Tâm

499 total views, 1 views today