FacebookTwitterGoogle+LinkedIn

BÊN MÁI TRƯỜNG XƯA!

Sau bao năm trở về ngôi trường cũ

Xót xa nhìn hưng phế của thời gian

Mái ngói tường vôi dấu vết phai tàn

Từng góc phượng lặng buồn cùng năm tháng

Ta cảm nghe tưởng chừng như thấp thoáng

Bóng ai về theo tiếng nhẹ mưa qua

Bụi thời gian đã không thể xóa nhòa

Trong ký ức vùng yêu thương thuở nhỏ

Nghe gió đi cảm như từng cọng cỏ

Cũng nghẹn lòng bên chiếc lá chao rơi

Cũng nhớ thương  bao cánh nhạn phương trời

Và hiu hắt cho người xưa trở lại

Bao bạn ta trên dặm đường  quan ải

Như chim trời biền biệt đã bay đi

Khoác áo chinh nhân dâng tuổi xuân thì

Vào cuộc chiến quên mình trong lửa đạn

Nguyễn Hòang ơi! Biết bao nhiêu bè bạn

Đã bỏ mình nằm xuống cho quê hương

Trong tiếc thương ta đứng dưới mái trường

Xin nguyện cầu cho những người đã khuất

Ta ôn lại những khuôn mặt còn mất

Không thể nào đếm được bởi đôi tay

Cuộc chiến qua cuộc chiến đã từng ngày

Cho ta biết tận cùng đau mất mát

Trường yêu ơi những cánh chim phiêu bạt

Góc  biển chân trời đâu bóng hình xưa

Ta về đây ngơ ngẩn dưới trời mưa

Mà nghe từng giọt buồn xưa sóng dậy

Nguyễn Hoàng ơi những người thân thương ấy

Phải giờ còn chỉ được gặp trong mơ

Không gian xa cùng sinh tử đôi bờ

Cho ta đứng ngậm ngùi thương ngày cũ.

                  Thùy Châu (05/02/2015).

737 total views, 1 views today